Chỉ cần bạn dám làm lại, trời đất này ắt có một chỗ dành riêng cho bạn!!! Bài học từ bộ phim kinh điển hán sở tranh hùng. Nếu không đọc hết thì thật sự đáng tiếc cho bạn!!

Hạng Vũ thua 1 lần là hết, Lưu Bang thua cả trăm lần vẫn sống – Bí mật nằm ở hai chữ “sức bền”.
Chúng ta thường tiếc cho Hạng Vũ.
Cho rằng đó là một anh hùng bi kịch, trời muốn diệt ông ấy.
Nhưng ai hiểu sâu lịch sử sẽ thấy: không phải trời bất công, mà là ông ấy đã chọn kết thúc cho chính mình.
Hãy nhìn hai thời khắc cực đoan nhất của cuộc đời Hạng Vũ:
Lúc thắng – trận Bành Thành.
3 vạn quân của ông đánh tan 56 vạn quân Lưu Bang.
Đánh đến nỗi Lưu Bang mất cả cha lẫn vợ, phải đẩy cả con ruột xuống xe để chạy trốn.
Lúc đó, Hạng Vũ đứng trên đỉnh cao, ngạo nghễ một đời.
Lúc bại – bến Ô Giang, 4 năm sau.
Ông chỉ còn 28 kỵ binh, nhưng phía bên kia sông là quê nhà, hàng chục vạn người vẫn chờ ông trở về.
Chỉ cần sang sông, chưa biết ai thắng ai bại.
Nhưng ông nói một câu khiến người đời sau phải thở dài suốt 2000 năm: 天之亡我,我何渡为!!Đại khái là:
“Trời muốn giết ta, ta còn sang sông làm gì?”
Đến chết, ông vẫn không cho rằng mình sai.
Ông đổ hết cho trời, cho vận may, cho số phận.
Bởi ông không chấp nhận thất bại.
—
Tại sao lại như vậy?
Bởi Hạng Vũ quá thuận.

24 tuổi khởi binh, 25 nổi danh, 27 phân phong thiên hạ.
Ông sống trong hoa hồng và tiếng vỗ tay quá lâu.
Trong tâm lý học, đó gọi là 脆性 – Tính dễ vỡ.
Lòng tự trọng như thủy tinh: nhìn thì sáng bóng, cứng cáp, nhưng không có tính đàn hồi.
Gặp một cú sốc là vỡ tan, không trụ nổi.
Còn Lưu Bang thì sao?
Xuất thân từ dưới đáy.
Ông quen bị khinh rẻ, quen thất bại, quen phải sống trong nhục nhã.
Hồng Môn yến, ông quỳ xuống tạ tội.
Đánh trận thua, ông phủi đất đứng dậy, cười xòa rồi lại chiêu binh mãi mã.

—
Vậy tại sao kẻ như Lưu Bang lại thắng?
Vì trong thế giới người lớn khắc nghiệt này:
· Sĩ diện là thứ vô dụng nhất.
· Sức bền mới là vũ khí mạnh nhất.
Hạng Vũ theo đủ chủ nghĩa anh hùng hoàn hảo.
Lưu Bang chỉ theo một thứ: sống sót.
—

Ngẫm lại, đó đâu chỉ là chuyện người xưa.
Chính là chuyện của chúng ta hôm nay.
Bạn có thấy mình trong đó không?
Từng rất giỏi, bằng cấp đẹp, công việc tốt.
Bạn bước chân vào trading, một nghề khó tới thách thức tất cả các bậc trí thức, nó khó như người xưa xây dựng cơ đồ vậy mà chỉ một lần thất bại – bạn suy sụp, nản chí, cay cú, mất niềm tin và muốn buông bỏ tất cả. Ấy không phải cái chí của người làm việc lớn.
Hiểu được chuyện này, bạn sẽ hiểu một sự thật tàn khốc nhưng cũng đầy hy vọng:
Người mạnh không phải người chưa từng vấp ngã.
Người mạnh là người vấp ngã rồi vẫn tự mình đứng dậy, không cần ai vỗ về, tiếp tục bước tiếp.
—

Hạng Vũ mất ở tuổi 30, trên bàn thờ của lòng tự trọng.
Lưu Bang lên ngôi ở tuổi 54.
Lịch sử không thương kẻ rơi lệ.
Lịch sử chỉ thưởng cho những ai không chịu khuất phục.
Nếu bạn đang thua lỗ lớn, xin hãy nhớ:
Chỉ cần chưa rời bàn chơi, bạn vẫn còn cơ hội.



Add comment